biết lòng đã trót vướng tơ tình là điều nghịch lẽ,
mà dạ này nào dễ nén nổi nỗi mềm yếu não nề.
;
cứ ngỡ ghét nhau, dần rồi cũng hoá thương,
duyên nợ trời ban, lỡ rồi lại chung đường.
"Chỉ là sống chung thôi... sao lại vượt giới hạn rồi?"
Có yếu tố r18 !!
Nếu bạn cảm thấy khó chịu hoặc không phù hợp vui lòng click back
*Không bê truyện lên bất cứ nền tảng nào khác khi chưa có sự cho phép!*